Lúc sắp đến mục đích, Hàn Phỉ quyết định trước tiên ghé vào trong một cái trấn bổ sung thêm đồ dùng cần thiết.
Tranh thủ lúc nhàn hạ, Dần Phỉ đại sư còn hiếu kỳ hỏi một câu: "Phỉ nha đầu, ngài đây là muốn đi đâu?"
Sắc mặt Hàn Phỉ hơi cứng lại, hé miệng nói: "Đi đến một chốn cũ."
Dần Phỉ đại sư càng thêm hiếu kỳ: "Là nơi nào? Nơi đây là biên giới, trước không có nhà sau chẳng có thôn, còn có thể có cái gì?"
"Có, một nơi rất trọng yếu."
Lúc Hàn Phỉ nói ra câu này, sắc mặt còn mang theo một tia hoài niệm.
Dần Phỉ đại sư thấy Hàn Phỉ dường như không muốn trả lời, đành nuốt lại những lời định hỏi vào trong bụng.
Hàn Phỉ xoay người, thay xong y phục cho Tiếu Tiếu, nàng trao bé con lại cho Dần Phỉ đại sư, nói: "Đại sư, xin phiền ngài chăm sóc Tiếu Tiếu một quãng thời gian."
Dần Phỉ đại sư lập tức liền hiểu ý tứ của Hàn Phỉ, kinh hãi đến biến sắc nói: "Ngài muốn đi đâu?"
"Tiếu Tiếu còn quá nhỏ, chỗ đó không thích hợp cho con bé ở lại."
"Ngài còn dự định đi một mình sao?"
Hàn Phỉ gật đầu.
Dần Phỉ đại sư lập tức lộ ra vẻ không đồng ý, nói: "Không được! Quá nguy hiểm! Ngài không thể đơn độc hành động!"
Hàn Phỉ thở dài, trầm thấp nói: "Mang Tiếu Tiếu đi theo mới thật sự là nguy hiểm, con bé còn quá nhỏ, ta sợ mình nhất thời không thể để tâm liền sẽ xảy ra sai lầm."
Dần Phỉ đại sư há há miệng, muốn nói lại thôi, cuối cùng đành
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vuong-gia-ta-se-giam-beo-ma/919623/chuong-765.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.