Sau cuộc bầu cử và tôi lên làm thái thượng hoàng thì một số vấn đề trong nước do tôi đảm nhận cũng bớt nặng nề hơn. Năm nay tôi cũng 48 tuổi rồi, độ tuổi không trẻ cũng không già để cái quản đất nước. Hằng ngày công việc do tôi quản lý diễn ra rất bình thường, tôi biết sức khỏe của tôi đang xuống dốc.
Vào một đêm nọ, tôi đang ngủ. Trong giấc mộng của tôi, tôi đang đứng trong một căn phòng toàn màu trắng một bóng người giống tôi từ từ xuất hiện. Tôi biết người đó là chủ nhân thật sự của cơ thể này và tôi cố bắt chuyện với người đó nhưng không được, tôi từ từ tiến tới người đó thì có một lực cản đẩy tôi ra xa và tôi tỉnh dậy khỏi giấc mơ.
Tôi lại tỉnh dậy lúc nửa đêm, Ngọc Châu nằm kế bên tôi cũng tỉnh dậy nói: “chàng lại gặp ác mộng nữa rồi phải không?”.
Tôi xoa đầu khẽ nói: “ừm ta lại gặp ác mộng nữa rồi” rồi tôi thở dài nhìn ra ngoài.
Lúc này Ngọc Châu ngồi dậy đi tới bàn để nước cầm bình nước rót cho tôi một ly nước đầy rồi đưa cho tôi: “Chàng uống miếng nước rồi thiếp cho gọi thái y vào”.
Tôi cầm ly nước ướng một ngụm rồi đáp: “khỏi mất công, tình trạng này của ta cũng hết thôi”.
Tôi cố gắng an ủi nàng ấy về tình trạng sức khỏe của bản thân và tình trạng tỉnh giấc giữa đêm và gặp bóng người giống tôi cứ tiếp diễn như vậy mấy ngày liền làm tôi cứ băn khoăn về việc mình tới đây
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vung-dat-tru-phu/3517678/chuong-65.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.