Sau cuộc chiến chống Napoleon các nước châu Âu có cái nhìn khác về một nước châu Á lạc hậu, cổ hữu. Tôi thừa biết bề ngoài họ muốn hợp tác với Đại Nam nhưng bên trong thì có ý không thừa nhận địa vị của Đại Nam. Trong cuộc thượng triều sáng ngày 31/7/1815, tôi mở đầu bằng việc nói về tình hình các khu vực đang gặp rắc rối.
“Hôm qua trẫm đã xem qua tấu chương của các khanh về tình hình nguy cấp nhất. Trẫm và Hoàng Hậu đã tìm hiểu sơ bộ các vấn đề đó và ghi chép lại”.
Các quan bên dưới nói qua nói lại về tình hình cấp bắt đó, tôi ra hiệu để họ im lặng rồi tôi nói tiếp: “trẫm đã đưa bản ghi chép cho từng bộ phận để tìm cách khắc phục và hôm nay trẫm gia hạn thời gian tìm ra giải pháp cho các vấn đề đó là một tháng”.
“Dù là vấn đề cấp bách nhưng một tháng là quá nhanh để tìm giải pháp thưa bệ hạ”.
“Vấn đề cấp bách như vậy trẫm phải đưa thời gian gấp vậy để bách tính có công việc, nước nhà hùng mạnh được chứ các khanh nghĩ trẫm không tính sao?”.
“Dạ chúng thần hiểu rồi ạ”.
“Vậy được rồi, tiếp theo trẫm muốn các khanh xem cái này”.
Thái giám đưa mỗi quan bên dưới một cuốn sách, các quan đều xem qua một lượt rồi có một quan từ bộ ngoại giao đứng ra nói:
“Những gì bệ hạ ghi chép trong này ngoài những việc phát triển đất nước thì cách ngoại giao với những với những quốc gia theo từng thời điểm”.
“Đúng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vung-dat-tru-phu/3451671/chuong-28.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.