Sau tết nguyên đáng vào tháng 2 năm 1815, tôi bận rộn hồi phục kinh tế sau chiến tranh và sắp xếp bộ máy nhân sự cho các tỉnh mới. Ngoài ra Thanh triều phải ký hiệp định nhượng đất bao gồm tây Đài Loan, tây lào cai, tây điện biên, tây song bảng nạp và Phôngsali cho Đại Nam vào ngày 5 tháng 2 năm 1815. Cuối tháng 2 năm 1815, tôi mới có thời gian nghỉ ngơi, tôi dành đang đọc tấu chương và muốn phát triển đồng bộ các cơ sở hạ tầng thì thái giám vào bẩm báo:
“Đại diện người Hoa muốn gặp bệ hạ”.
“Cho họ vào đi trẫm cũng muốn gặp họ”.
Lát sau có một người Hoa từ từ bước vào, tôi dùng ánh nói ra hiệu vào vấn đề chính.
Một có thân hình ốm nhất lên tiếng: “thần là người đại diện cho người Hoa, thần muốn hỏi các thương nhân người Hoa và các đi dân người Hoa có bị ảnh hưởng gì không sau khi Thanh triều tấn công? Còn về định hình tiếp theo của bệ hạ về người Hoa như nào khi bệ hạ có mối quan hệ với tây phương”.
Tôi mĩm cười rồi đáp lời lại: “trẫm biết các thương nhân người Hoa rất nhanh nhạy trong kinh doanh, tính đoàn kết hỗ trợ nhau rất cao. Nói thẳng ra là trẫm không thích những thứ quá nhanh nhạy, mà nó còn ảnh hưởng tới uy tín, thể diện đôi bên. Trẫm cần người Hoa để phát triển và người Hoa cũng muốn có những quyền lợi nhưng không được gây ảnh hưởng tệ hại tới những gì mà trẫm đã gầy dựng. Mặc khác với sự nhanh nhạy đó
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vung-dat-tru-phu/3451669/chuong-26.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.