🔔 Tham gia cộng đồng đọc truyện online trên Telegram:  https://t.me/+_tC4EYqfkw83NTE1
Chương trước
Chương sau

Sau hơn hai tháng đi từ Tây bắc về, bụng của Ngọc Châu cũng hơi nhô lên. Tôi vào nói chuyện với nàng ấy một chút rồi thượng triều luôn, khi vào trong cả hai cùng lên tiếng:



“Chàng/nàng có khỏe không?”.



Cả hai cùng cười vì nói chung: “ta khỏe, mọi chuyện đều ổn dùng hơi mất công”.



“Thϊếp ở cung cũng vậy nhưng sao chàng không dẫn tướng Kiên về”.



Tôi thở dài: “cậu ta có lý do riêng, đừng lo cậu ta ổn giờ cái mà ta quan tâm là hai tháng này này có dưỡng thai tốt không?”.



“Trời ạ, chàng chỉ lo cho con thôi không lo cho thϊếp” rồi giả bộ nũng nịu.



“Ta cũng quan tâm nàng mà, đừng làm ta đau lòng chứ”.



Cả hai nói qua nói lại một chút rồi tôi tới đưa bịch đồ ăn cho Ngọc Bảo, muội ấy rất mê đồ ngọt nên khi thấy tôi tới đưa bánh muội ấy rất vui. Muội ấy vừa cằm bịch đồ ăn xem bên trong vừa nói:

“Huynh có giữ mấy mẫu trang phục của các bộ tộc trên đó cho muội không?”.



“Của muội đây” rồi cung nữ mang vào cho muội ấy.



“Muội cảm ơn huynh”.



Cũng đến buổi thượng triều, một viên quan bên nông nghiệp lên tiếng: “thưa bệ hạ các quan đã hướng dẫn dân trồng ba, bốn vụ quanh năm với các giống rau mới. Năm nay được mùa lớn nhưng vẫn còn nhiều nạn dân do một số quân hàm ô nên nhiều người phải bỏ xứ đi làm thuê, làm mướn hoặc ăn xin. Mong bệ hạ xem xét ạ”.



“Đúng như những gì khanh nói, trẫm đã có cách

Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vung-dat-tru-phu/3451660/chuong-17.html

Chương trước
Chương sau
Nghe truyện Vùng Đất Trù Phú
Chương 17
Website đọc truyện online chất lượng hàng đầu việt nam, với nhiều truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, truyện ngôn tình, truyện teen, truyện đô thị được tác giả và dịch giả chọn lọc và đăng tải.
Liên hệ về bản quyền/quảng cáo: [email protected]

Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.