Tin tốt là hoàng hậu đã có thai, tôi luôn quan tâm nàng thời gian đầu khi mang thai. Tôi cũng chuẩn bị trang phục và vũ khí để đến ngày hẹn với ông Tuấn.
“Ta có chuyến đi ra Bắc một thời gian, ta xin lỗi thời gian này ta không ở bên cạnh nàng”.
Dù trong lòng Ngộc Châu buồn nhưng với cương vị là hoàng hậu nàng không thể ích kỷ được: “thϊếp biết mà, chàng là quân vương và chàng muốn làm điều tốt nhất cho dân chúng thôi”.
Tôi cảm thấy an tâm vì nàng ấy hiểu và tôi ôm nàng ấy vào lòng rồi nói thủ thỉ: “ta giữa sẽ giải quyết công việc nhanh nhất có thể, nàng chờ ta chứ?”.
“Thϊếp sẽ chờ”.
Gần tới ngày hẹn, tôi dẫn đội thuyền ra Bắc và dọc theo sông Hồng và đi vào nhánh sông Châu Giang để chuyển người lên bờ. Trên bờ tôi xem có đủ chưa, tôi hỏi: “Khanh đem đủ chưa?”.
Kiên cầm danh sách nói: “Dạ đủ, chúng ta mang tổng cộng năm xe muối, ba mươi cẩm y vệ được thay đổi trang phục như phụ xe, bốc xếp, bảo tiêu. Ngoài ra chúng ta mang theo hai mươi khẩu súng và năm mươi quả lựu đạn giấu vào xe chở hàng ngoài ra một đội năm mươi cẩm y vệ đi phía sau nửa ngày đường sẵn sàng tiếp ứng”.
“Trẫm biết rồi giờ chúng ta sẽ đi tới làng Liễu Đôi”.
Sau đó chúng tôi dẫn tới gặp ông Tuấn, không lâu sau ông Tuấn cũng tới và mang theo mang hai mươi người là võ sỹ bảo vệ và một số phu xe bốc vác đi cùng. Gần
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vung-dat-tru-phu/3451655/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.