Tôi đi từng bước vào trang viên, phòng cảnh nên thơ chữ tình cùng cách bày trí đồ đạc rất trang nhã, có một ngôi lầu nhỏ quay mặt ra hồ Thủy Quân ( Hồ gươm ngày nay). Chúng tôi đi bộ vào ngôi lầu đó và chờ khi mọi người an tọa, lúc đó tôi để ý thấy có mặt cả đám con cháu quan lại các phẩm và trong đó có Thịnh là cháu của phó tổng trấn thành Hà Nội. Cậy thế chú là phó tổng trấn ở Hà Nội, hắn rất ngạo mạn, buôn bán nhiều khi như ăn cướp của dân và thương nhân tại thương hội ở cảng nhưng bọn họ phải nhịn vì nể mặt chú của hắn. Hắn nuôi một đội lưu manh chuyên làm điều càng quấy, trêu ghẹo gái nhà lành, nhưng vì nể thế chú hắn nên quan tri huyện cũng nhắm mắt làm ngơ.
Khi thấy Trịnh Nghi bước ra ánh mắt của Thịnh sáng lên và ánh nhìn ấy rất si mê, hắn theo đuổi Trịnh Nghi rất lâu nhưng bị cự tuyệt. Tôi không biết Hắn Trịnh Nghi như nào nhưng bản thân tôi cảm thấy Trịnh Nghi cao trên dưới một mét sáu, dáng người thanh tú, khuôn mặt trái xoan ưa nhìn, da trắng như trứng gà bóc. Tôi thầm nghĩ ‘Cô này ở kiếp trước của mình đi thi hoa hậu chắc cũng phải vào vòng chung kết, cao thêm chút nữa thì hoa hậu là cái chắc thảo nào các công tử ở đây si mê là phải’.
Trịnh Nghi cuối chào mỉm cười nhìn mọi người một vòng, sau đó mới cất tiếng hát ả đào nghĩa đen là "hát xẩm cửa đình" được dùng tới năm 1980 tuy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vung-dat-tru-phu/3451648/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.