Sau ngày hôm đó, Khiết An vẫn như bình thường, quay trở lại ngày thường nhật của mình. Khác ở một việc là dạo gần đây bụng Khiết An đã đỡ hơn nhiều, cô cũng bắt đầu ăn nhiều hơn. Mẹ cô thấy thế cũng rất vui mừng mà nấu toàn đồ cô thích. Chắc là nhờ loại thảo mộc mà Triết Vĩ đưa cho cô. Lần sau nếu gặp hắn cô nhất định phải cảm ơn. Đồng thời phải hỏi thăm về Thanh Bình nữa.
Thật ra lí do cô phải đến hỏi Triết Vĩ là vì cô không dám hỏi Mỹ Lệ. Khiết An đoán mò có khả năng Thanh Bình với Mỹ Lệ thân với nhau nên hôm nọ cô đã hỏi thử. Nhưng khi chỉ mới nhắc tên "Thanh Bình" thôi là Mỹ Lệ trông có vẻ không vui mặc dù nó được che đậy khéo léo bởi gương mặt tươi cười. Nhưng tuyệt nhiên lại không thể qua mắt được Khiết An khi cô nhìn thấy nét đượm buồn trong đôi mắt của Mỹ Lệ.
Hai người đó có quan hệ gì với nhau nhỉ?
Khiết An có chút thắc mắc nhưng giờ lại có tâm tình để nghĩ thêm nữa.
Bởi còn một điều khác lạ nữa là, "chúng" đã không xuất hiện kể từ ngày hôm đó. Khiết An đáng lẽ nên vui vì chuyện đó, nhưng không biết tại sao cô lại cảm thấy có chút bất an. Liệu rằng có một thứ gì đó ngăn chặn, khiến "chúng" không dám xuất hiện, giống như sự hiện diện của Mỹ Lệ đã khiến "chúng" khiếp sợ. Hay Khiết An bỗng dưng mất khả năng nhìn thấy "chúng", thật chất thì "chúng" vẫn ở đây mà nhìn chằm chằm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vung-bun/3443780/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.