Edit: Su??? 04/12/2020
Dư Hân Khiết gắt gao cắn môi, tức giận đến toàn thân đều phát run, hôm nay cô vốn là nữ chính, lại vì Nhạc Thanh Dao mà trở thành nữ phụ. Cục tức này, cô thực sự nuốt không trôi.
Nhạc Thanh Dao nhìn thoáng qua Dư Hân Khiết, bước lên xe của Tiêu Chính Vũ.
Tiêu Chính Vũ nói với tài xế: "Đi bệnh viện trước."
Nhạc Thanh Dao hỏi: "Đi bệnh viện?"
"Khám chân."
Nhạc Thanh Dao xua tay, "Không cần, chỉ là vết thương nhỏ, trở về thoa ít thuốc là ổn thôi."
"Vừa rồi không phải kêu đau sao?"
Nhạc Thanh Dao cũng biết chính mình quá khoa trương, vì thế cười làm lành, "Hiện tại khá hơn nhiều rồi, thật sự đó, nhà tôi có thuốc, chỉ cần thoa ít thuốc thì ngày hôm sau liền ổn thôi."
Tiêu Chính Vũ nhìn cô một cái, "Tùy cô vậy."
Nhạc Thanh Dao ở một tiểu khu bình thường, xe ngừng ở cửa tiểu khu, không thể đi vào. Nhạc Thanh Dao xuống xe, phất phất tay với Tiêu Chính Vũ, "Tạm biệt."
Tiêu Chính Vũ đi theo xuống xe, "Có thể tự đi hay không?"
"Có thể, anh trở về đi." Nhạc Thanh Dao khom lưng cởi giày cao gót, cầm ở trên tay.
Tiêu Chính Vũ nhìn nhìn bàn chân lộ ra khỏi váy, "Cô ở khu nào?"
"Khu E."
Tiêu Chính Vũ ôm lấy eo cô, đang muốn ôm công chúa, Nhạc Thanh Dao liền ngăn cản, "Đỡ tôi là được, chân tôi đâu có gãy."
Đỡ cô đi đến khu E, vào đại sảnh, hắn tiến lên muốn đi ấn thang máy, phía sau Nhạc Thanh Dao nói: "Đi thang bộ đi."
Tiêu Chính Vũ nhìn cô một cái,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vua-vao-hao-mon-ra-khong-duoc/225261/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.