Hoa gia chỉ có một mụn con gái, Bùi gia lại có ba người con trai. Bùi gia chủ động đề nghị, để Bùi Tế sau này sẽ ở rể.
Hoa đại phu vì tôn trọng nên đã tìm đến hỏi ý kiến của Bùi Tế.
Bùi Tế trầm ngâm giây lát rồi gật đầu đồng ý.
Thực tâm, hắn cũng chẳng muốn trở về Bùi gia.
Sau khi định hạ hôn ước, nhận thấy thân thể Bùi Tế đã dần bình phục, Hoa đại phu đề nghị đưa hắn đến thư viện đọc sách.
Đó là Vân Thâm thư viện danh tiếng lẫy lừng thiên hạ, nằm tận Thanh Châu cách xa nghìn dặm.
Ngày Bùi Tế rời đi, Hoa Niệm Tư luyến tiếc ôm c.h.ặ.t lấy hắn, khóc đến mức hơi thở không thông.
Tiếng khóc ấy khiến trái tim Bùi Tế như tan chảy.
Cuối cùng, vì khóc quá mệt, nàng lả đi rồi ngủ thiếp trong lòng hắn.
Hoa đại phu cùng phu nhân vội sai người bế hài t.ử về phòng, sau đó đích thân tiễn biệt Bùi Tế.
Nào ngờ, đó lại là lần cuối cùng hắn được gặp mặt phu thê Hoa gia.
*
Năm Bùi Tế mười hai tuổi, Hoa Niệm Tư lên sáu.
Hoa phủ bị tịch thu gia sản, xét xử cả gia tộc.
Khi phu thê Hoa gia bị đưa lên pháp trường, trong lòng vẫn đau đáu nhớ về nữ nhi nhỏ dại.
Trước ngày bị tịch biên, Hoa đại phu nhận được mật báo, trong lúc vội vã chỉ kịp nhờ cậy thân tín đưa tiểu nữ nhi đi xa.
Chẳng rõ Niệm Tư giờ đây ra sao, sống có tốt không...
Giờ lành đã đến, đao phủ vung đao hạ xuống. Máu tươi nhuộm đỏ mặt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vua-gap-da-vui/5289104/chuong-32.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.