Tạ Tùy im lặng, đôi mắt lại đỏ hoe.
Ta hít sâu một hơi, nghiêm túc nói: "Nể tình ân nghĩa cũ, ta muốn nhờ tiểu Hầu gia giúp một việc."
Sau đó, ta nhanh ch.óng kể cho y nghe về cảnh ngộ của gia đình Lê Tam Nương.
Nào ngờ Tạ Tùy nghe ta nói xong, dường như nghĩ đến điều gì đó, lông mày khẽ nhíu lại.
"Cho nên, nàng muốn giúp hai mẹ con họ?"
"Đúng vậy."
Nghĩ đến thân phận của Tạ Tùy, cùng với mối quan hệ thế giao giữa y và Tống đại nhân, ta đang định hỏi y xem có thể nghĩ cách lật lại vụ án cho Miêu thợ mộc hay không...
"Ta khuyên nàng tốt nhất đừng nên quản chuyện bao đồng."
Giọng điệu Tạ Tùy mang theo sự cảnh cáo.
"Gã thợ mộc kia đã trộm đồ của chủ t.ử, có kết cục như hôm nay cũng là lẽ đương nhiên, nàng và y chẳng qua chỉ là bèo nước gặp nhau, việc gì phải lội vào vũng nước đục này?"
Ta cau mày, biết y không muốn giúp đỡ, liền định tiễn khách.
"Đa tạ Tiểu hầu gia đã nhắc nhở, nhưng con người ta ngày thường vốn thích quản chuyện bao đồng như thế đấy."
Tạ Tùy cuống quýt.
"Vạn vật thế gian đều có mệnh số, gã thợ mộc kia rõ ràng là đã đắc tội với người không nên đắc tội, hai mẹ con họ còn giữ được mạng sống đã là may mắn rồi."
"Ta biết sau lưng nàng có Bùi gia, nhưng nàng có từng nghĩ qua chưa, gia đình này chẳng qua chỉ là bình dân bách tính, nay trượng phu đã c.h.ế.t, một nữ t.ử như nàng ta lại mang theo con
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vua-gap-da-vui/5277350/chuong-19.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.