"Liệu có ổn không?" Lê Tam Nương nghe xong, trong lòng vẫn còn vài phần e dè chẳng dám.
"Không sao đâu, tỷ cứ đi đi."
Ta mím môi, lại bồi thêm một câu: "Tỷ tỷ của ta vốn là hạ nhân trong phủ Hầu gia, tỷ ấy từng kể với ta rằng Tiểu hầu gia là người nhân từ bậc nhất."
"Tỷ cứ bế đứa trẻ đang bệnh đến đó, ngài ấy nhất định sẽ không khoanh tay đứng nhìn."
Lê Tam Nương bán tín bán nghi. Nhưng vì con trẻ, nàng ấy vẫn lấy hết can đảm mà đi.
Nửa canh giờ sau quay lại, quả nhiên nàng ấy đã lấy được d.ư.ợ.c liệu.
"Vị Tiểu hầu gia kia dung mạo tựa như thần tiên trong tranh vậy, đây là lần đầu ta thấy một nam nhân tuấn tú đến nhường ấy."
"Đúng như lời cô nương nói, quả là người có tấm lòng Bồ Tát!"
Ta mỉm cười, chẳng nói với nàng ấy rằng, sở dĩ Tạ Tùy ban t.h.u.ố.c là bởi nàng ấy là phận nữ nhi, lại còn mang theo con nhỏ.
Năm đó khi Tạ Tùy trúng độc, Hầu phu nhân cũng từng bôn ba khắp nơi cầu y cho y như thế. Những kẻ từng trải qua cảnh ngộ tương đồng thường dễ nảy sinh lòng trắc ẩn.
Chưa kể bản tính Tạ Tùy vốn không xấu, nếu thực sự có thể giúp người, y chẳng bao giờ keo kiệt. Huống hồ lúc này bên cạnh y còn có Trịnh tiểu thư, nàng ấy cũng sẽ không ngó lơ.
Còn nửa ngày nữa thuyền mới cập bến, Tạ Tùy nhận được tin báo từ hạ nhân, nói rằng Bùi gia ở Dung Châu đã phái người chờ sẵn ở bến tàu. Xem ra
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vua-gap-da-vui/5268248/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.