"Hóa ra là vậy, nếu thế thì đệ yên tâm rồi".
Dương Khôi gật đầu nói.
Mà mọi người ở đây cũng đồng dạng như vậy, Hạ Hoài An lúc này cũng đã hiểu ra, sắc mặt ngại ngùng nhìn về phía Trần Phàm, như ẩn chứa một lời xin lỗi, lão đại đã dùng cơ hội vào trong Tàng Kinh Các của mình để ghi nhớ bí kíp cho bọn họ, đây vốn dĩ là quyền lợi của hắn, nhưng lại san sẻ cho mọi người, thế là tốt lắm rồi còn đòi hỏi gì nữa, trong khi đám người Dương Khôi đã giúp ích được bao nhiêu đâu.
Cũng không dám lại lải nhải lắm lời, đoạn Hạ Hoài An cùng với mọi người nhắm mắt tập trung tinh thần, mỗi người ngồi ở một phương trấn thủ xung quanh Bùi Đình, nơi này dù sao cũng là địa phận của yêu thú, mặc dù sáu người còn ở bên ngoài, nhưng cũng không thể không đề cao phòng bị cảnh giác.
Bùi Đình cũng nhanh chóng thu lại cảm xúc, tĩnh tâm ngưng thần, bắt đầu tinh tế tìm hiểu Vô Ảnh Đao Pháp, gái gú chỉ là phù du, có lẽ ngoài tình huynh đệ ra trong lòng tên mặt đá này cũng chỉ có đao là tri kỷ mà thôi.
Mà Trần Phàm lúc này cũng nhân cơ hội để lĩnh ngộ công phu Hỗn Nguyên Phích Lịch Thủ của hắn, lần trước chỉ là học vẹt, đem từng câu từng chữ khẩu quyết trong kinh thư ghi nhớ nhất nhất không hề sai biệt, bây giờ chính là lúc hắn phải từ từ tiêu hóa chúng.
Mấy canh giờ sau.
Bùi Đình đang nhắm mắt dưỡng thần liền đột ngột mở ra, dường như
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vu-tru-huyen-ky/1851141/chuong-152.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.