Trần Phàm và Hoàng Viên Hạo đang đi trên còn đường dẫn về đình viện, nơi ở dành cho đệ tử ngoại môn, cũng là ngôi nhà mới của Trần Phàm, hắn chắp tay đi phía trước, Hoàng Viên Hạo khúm núm bước theo sau, được một lát bỗng nhiên gã họ Hoàng dè dặt hỏi:
"Sư huynh...ta có thể đi được chưa ạ?".
Trần Phàm nghe vậy cũng dừng lại cước bộ của mình, nhìn gã nhoẻn miệng cười, nói:
"Được chứ, nhưng liệu ngươi có quên mất điều gì không?".
"Điều..."
Hoàng Viên Hạo cổ quái nhìn Trần Phàm, sắc mặt khẽ suy tư, tên gia hỏa này rốt cục đang muốn gì ở hắn, rồi đột nhiên trong lòng gã họ Hoàng chợt trỗi dậy một cảm giác bất an khôn tả.
Trần Phàm vẫn lặng im không nói, chỉ đưa tay lên vân vê lấy một cái nhẫn trữ vật, đang được đeo trên một ngón tay khác của mình, ánh mắt hờ hững nhìn thẳng vào mặt Hoàng Viên Hạo.
"Sư huynh, tiểu đệ có chút lòng thành biếu kính".
Với một kẻ gian manh như Hoàng Viên Hạo thì giờ phút này sao còn có thể không hiểu ý tứ của Trần Phàm, hắn âm thầm kêu khổ, từ trong người lấy ra ba mai nhẫn trữ vật, hai tay cung kính dâng lên phía trước, hắn thậm chí còn không có gan dám giữ lại cái nào, trong lòng đang rỉ máu không thôi, cái này là tích cóp bao lâu nay của hắn a, nhưng thôi coi như vẫn còn may, của đi thay người, chứ Hoàng Viên Hạo hiểu rất rõ với tính cánh của Trần Phàm nếu hiện giờ mình mà có ý kháng cự nhất định sẽ phải nhận
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vu-tru-huyen-ky/1851138/chuong-149.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.