"Hừ! Giờ sao hả, tiện nhân?".
Mặc kệ Doãn Lập Thành đang nằm bẹp trên đất, Trần Phàm lúc này mới lừ lừ bước đến chỗ công chúa Bích Lam, nhìn nàng bằng ánh mắt đầy khinh bỉ, tuổi còn nhỏ mà đã ác độc như rắn rết, lại chỉ biết dựa vào vốn tự có để giương oai, Trần Phàm đã ngứa mắt con ả này từ lâu rồi, cái gì mà thương hoa tiếc ngọc, ả tiện nhân này mà là hoa là ngọc sao.
"Ngươi...ngươi muốn làm gì?".
Bích Lam công chúa giờ phút này sợ hãi vô cùng, đã không còn bộ dáng cao cao ngạo ngạo khi nãy, khóe môi mím lại, cặp mắt ươn ướt chớp nhẹ lấy vài cái, dường như có nước mắt sắp chảy ra, cả người mềm nhũn, bộ dáng mười phần yểu điệu, pha lẫn chút yếu đuối nhỏ bé tới yêu kiều, vừa khẩn khoản lại van lơn, khiến cho ai nhìn vào cũng không khỏi động lòng thương cảm.
Bích Lam công chúa từ nhỏ đã là cành vàng lá ngọc, xinh đẹp mỹ miều, từ khi sinh ra đã được nuông chiều hết mực, ăn trắng mặt trơn, không có kẻ nào dám cả gan làm trái ý nàng cả, nhưng hiện tại trước mắt lại như một chú mèo con mười phần xinh xắn, phô ra một bộ đáng thương mảnh mai hết mức có thể, bởi dù sao nàng cũng phải người ngu, biết giờ phút này nếu vẫn tiếp tục cái vẻ cao quý như trước chắc chắn sẽ bị tên gia hỏa trước mặt này thẳng tay trừng trị.
Nàng không tin Trần Phàm lại không biết thương hoa tiếc ngọc.
Chỉ đáng tiếc, Bích Lam công chúa đã hoàn toàn tính
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vu-tru-huyen-ky/1851136/chuong-147.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.