"Bài danh đệ ngũ sao, thế ngươi xếp thứ mấy trong cái bảng đó thế, A Hoàng?".
Trần Phàm nhếch mép hỏi, tuy mới lần đầu tiên nghe thấy ba chữ Địa Anh Bảng này, nhưng hắn cũng có thể lờ mờ đoán ra được đôi chút, đây không phải bảng xếp hạng các đệ tử nội môn thì là cái gì.
"Hừ! Ta đây tuy chỉ xếp thứ 99 trong Địa Anh Bảng, nhưng cũng tuyệt không phải một nhân vật tầm thường, không phải thứ râu ria như ngươi có thể tưởng tượng được đâu".
Hoàng Viên Hạo hếch mặt vênh váo, cứ như thể tự hào lắm vậy.
"Ừm...vậy là chỉ còn thiếu một điểm nữa là đạt 100 nhỉ, ta cũng công nhận là ngươi không tầm thường thật, ăn nhưng thứ mà người khác không ăn, nói những thứ mà người khác không nói, vậy đúng là quá phi thường rồi còn gì".
Trần Phàm gật gật đầu, ra vẻ xác nhận nói, nhưng ai cũng có thể nhìn ra trong giọng điệu của hắn đang mười phần chế nhạo.
"Thôi đủ rồi, cút sang một bên đi, cái thứ rác rưởi vô dụng, ta cảm thấy Địa Anh Bảng mới bị ngươi bôi nhọ đấy".
Doãn Lập Thành trầm giọng nói.
"Ngươi..."
Hoàng Viên Hạo nghiến răng, gã họ Doãn này tại sao cứ liên tục sỉ nhục hắn, giờ phút này hắn bỗng cảm thấy căm hận Doãn Lập Thành còn hơn cả Trần Phàm, hai tên chết tiệt các ngươi, coi ta là cái thứ gì chứ hả, Hoàng Viên Hạo trong lòng gầm thét, nhưng ngay sau đó hắn cũng theo bản năng bất giác lùi về, bản năng của một kẻ hèn nhát, uất hận nhục nhã khiến cho hắn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vu-tru-huyen-ky/1851134/chuong-145.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.