Trên con đường đi tới Tân Ký Xá, ánh trăng thanh soi sáng lòng đường, hai bên cây cỏ gió đung đưa dịu nhẹ, nhóm người của Trần Phàm đang cùng nhau rảo bước, không nhanh không chậm, Hạ Hoài An đột nhiên phá lên cười sảng khoái:
"Ha ha ha, ta đã nói rồi mà, lão đại xưa nay lúc nào cũng là độc nhất vô nhị".
"Đương nhiên, chứ ai vô dụng như huynh, chỉ được cái khua môi múa mép là giỏi".
Đỗ Mậu ở một bên bĩu môi châm chọc.
"Thằng mập kia, có tin bổn sư huynh cho ngươi một đạp lăn xuống vực không, tới lúc đó ngươi sẽ biết rốt cuộc ai mới là người vô dụng?".
"Làm sao, muốn đánh nhau à? Nhào zô nhào zô!".
Cả hai lại bắt đầu chí chóe, mồm miệng thi nhau oang oang rung động cả góc rừng, không ai chịu ai, hiện tại mà có chấp pháp đội đi tuần hẳn sẽ gô cổ lấy hai tên này tống vào ngục.
Vừa rồi Trần Phàm đã nói với nhóm người của mình rằng Đới trưởng khảo - lão âm binh kia hẹn gặp hắn để đích thân đưa linh bài, nghe thấy vậy năm người không khỏi suýt xoa, đây là vinh dự bậc nào a, bình thường đệ tử ký danh nếu thông qua được khảo hạch sẽ được chấp sự hoặc khảo quan cấp cho linh bài thân phận mới, biểu hiện rằng từ nay đã trở thành một ngoại môn đệ tử, còn trường hợp được đích thân trưởng khảo tận tay trao linh bài như thế, cái này chỉ có thể là lão đại của họ làm được mà thôi.
"Nhưng mà lão đại, đệ nghe nói cái lão Đới âm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vu-tru-huyen-ky/1851122/chuong-133.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.