"Đới âm binh" mặc dù đứng ngoài, nhưng những lời của gã Du Bình vừa rồi lão đều nghe rõ hết, sắc mặt u ám không khỏi lóe lên một tia quái gở, cũng đưa mắt nhìn về phía Trần Phàm, tuy nhiên không có thất thố như mấy gã trưởng lão kia, "Đới âm binh" này vẻ mặt cũng không có bao nhiêu biến hóa cả, có thể nói là người bình tĩnh nhất chỗ này, chỉ là ánh mắt có hơi hiếu kỳ một chút mà thôi.
Trần Phàm tất nhiên cũng biết có nhiều nhân vật đang chăm chú nhìn mình, bất quá hắn cũng chẳng hề quan tâm, vẫn đủng đỉnh chắp tay đứng đó, nhìn khí thế của hắn rồi so sánh với mấy gã trưởng lão kia, ai không biết còn tưởng Trần Phàm mới là người chủ trì nơi này.
"Các vị trưởng lão, có thể bắt đầu được chưa ạ?".
Ngô Chấn thấy mấy vị chủ trì có vẻ đang quên mất còn có cả đống người đang chờ, hắn vội vàng đắng hắng một tiếng, khom người hỏi.
Lúc này đám trưởng lão mới thu hồi ánh mắt của mình, ai nấy đều lộ ra vẻ kinh ngạc, đơn giản bởi chẳng có ai nhìn ra được Trần Phàm kia có tu vi thế nào, tiểu tử này che giấu quá sâu.
"Khụ khụ, Du Bình, tông môn để ngươi tới đây an hưởng tuổi già đấy à?".
"Đới âm binh" ho nhẹ vài tiếng, khuôn mặt âm u, ánh mắt lạnh lùng nhìn Du trưởng lão rồi nói.
Du Bình có vẻ bực bội, nhưng chỉ dám để ở trong lòng, cũng chẳng dám đối cứng với lão âm binh này làm gì, ai bảo lão là người lớn nhất
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vu-tru-huyen-ky/1851115/chuong-126.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.