"Hừ!".
Giờ phút này đám người chấp đội sắc mặt đã trở nên khó coi vô cùng, bọn chúng cứ như một lũ người thừa thãi đứng đó, Chúc Sơn Long cũng đã mất đi kiên nhẫn của mình, không thể tiếp tục nín nhịn được nữa, Đàm Tư Dung kia nghênh ngang đến đây, hoàn toàn coi hắn và người của chấp pháp đội như những kẻ vô hình.
"Đàm Tư Dung, ta kính ngươi là đệ tử chân truyền nên mới gọi ngươi một tiếng sư tỷ, nhưng ngươi làm vậy hình như hơi có chút quá phận rồi đó".
Chúc Sơn Long vẻ mặt hầm hầm bước tới chỗ Đàm Tư Dung và đám người Trần Phàm đang vui vẻ trò chuyện, hắn không khỏi trầm giọng nói, cố ý cắt ngang cuộc nói chuyện của mọi người.
"Oh! Vậy ngươi thử nói xem ta quá phận thế nào?".
Đàm Tư Dung chậm rãi quay người lại, thần sắc trào phúng nhìn xem Chúc Sơn Long, giọng điệu nhàn nhạt hỏi.
"Trần Phàm và người của hắn phạm vào đại tội tông môn, ta thân là đội trưởng chấp pháp đội hôm nay tới đây bắt hắn về chịu tội, chuyện này mong Đàm sư tỷ đừng có nhúng tay vào".
"Là đại tội gì thế, ngươi có bằng chứng gì không?".
"Hắn gây gổ rồi phế bỏ đồng môn trong tông, điều này chính miệng hắn cũng đã thừa nhận rồi, đã vậy còn chống đối người thi hành công vụ, nhiêu đó cũng đủ khép vào tội chết, còn ngươi thân là đệ tử chân truyền lại dám tiếp tay cho tội phạm, nếu như hiện tại ngươi lập tức rời khỏi đây ta còn có thể nể mặt Phong Hành sư huynh coi như
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vu-tru-huyen-ky/1851113/chuong-124.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.