"À phải, có cái này cho ngươi".
Mạc Thanh Vân sau đó lại lấy ra một cuốn sách nhỏ đưa cho Trần Phàm.
"Thương Mang Sử Ký, tiền bối đây là..."
Trần Phàm nhìn lên bìa sách có ghi bốn chữ đậm, tuy chỉ có bốn chữ vô cùng đơn giản, nhưng bên trong lại ẩn chứa sự mênh mông bát ngát, rộng lớn vô biên, hóa ra là một cuốn sách có ghi chép về lịch sử, cụ thể là về Thương Mang đại lục.
"Không sai. Ta thấy tiểu tử ngươi kiến thức còn quá mức hạn hẹp, cầm lấy nó đọc đi, cũng chẳng phải thứ quý giá gì, không cần đa tạ".
Mạc Thanh Vân gật đầu nói ra, sau đó nhắm mắt lại tiếp tục tu luyện.
Trần Phàm thấy thế cũng không nói gì nữa, quay về vị trí của mình cầm cuốn Thương Mang Sử Ký lên, bắt đầu chăm chú đọc, coi bộ cuốn sách sẽ để cho hắn mở mang thêm rất nhiều kiến thức về đại lục này đây.
Hỗn nguyên sơ khai, tất cả mọi thứ khi đó đều là hỗn độn, vẫn chưa có thứ gì có thể định hình, hoàn toàn chỉ là một mảnh hỗn độn, mênh mang, đến trời và đất còn chưa có, nói chi tới sinh linh vạn vật.
Trải qua hàng ức vạn năm, hỗn độn dần dần được trật tự sắp xếp, mà mặc dù khi đó mọi thứ đã không còn là hỗn độn, nhưng chỉ là một mảnh hư không vô cùng vô tận, như cũ vẫn là chưa có thứ gì được định hình, trời đất vẫn còn chưa có, người xưa gọi đó là thời kỳ hồng mông, tức là hồng hoang và mông muội.
Lại thêm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vu-tru-huyen-ky/1851066/chuong-77.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.