- Sư phụ, người còn có kế hoạch tiếp theo?
Tứ gia đại hỗn chiến đã làm Vương Nhất Sơn cảm thấy mỹ mãn rồi, thật không ngờ, sư phụ của mình lại tham như vậy.
- Ô, ô, ô, sao có thể không có kế hoạch tiếp theo chứ?
Trầm Côn khoa trương dang hai tay:
- Thiên niên kỷ thứ ba của Cửu Châu đại lục, chú trọng cái gì? Là hiệu suất, là tối đa hóa lợi ích, đại hỗn chiến ngoài thành, chính là cơ hội tốt để Vương gia chúng ta duy ngã độc tôn tại Xích Tiêu thành đấy!
- Duy ngã độc tôn?
Vương Đạc giật mình:
- Lão đệ, Vương gia liên tục gặp đại nạn, hôm nay chỉ còn lại có hơn ba trăm thành viên cốt cán, cho dù tạm thời chiêu mộ một vài phổ thông đệ tử, tối đa cũng chỉ có thể xuất ra một nghìn người.
- Nếu như ta cho ngươi ba vạn yêu thú đại quân thì sao?
Trầm Côn cười tít mắt ngoắc ngón tay.
Hùng Tam Bảo từ bên ngoài đi đến, khoa trương phủ phục dưới chân Trầm Côn.
- Vua của ta, ngự thú Hùng gia, ba vạn yêu thú tập kết hoàn tất, chỉ đợi một câu nói của người. Được đi theo người, kích động quá đi mất!
Vương gia phụ tử ngây ngẩn cả người!
- Hai vị, đừng bị bộ dạng của lão Hùng dọa cho choáng váng!
Trầm Côn cười tít mắt ghé vào bên tai bọn họ, nhẹ giọng nói:
- Sau khi xong việc, chỉ cần các ngươi đem chỗ tốt trong mộ tổ chia một phần cho hắn, ba vạn yêu thú đại quân của Hùng Tam Bảo chính là người ủng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vu-toai-hu-khong/1399811/chuong-159.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.