- Gia chủ!
Ba trăm Thanh Sơn tử sĩ quỳ mạnh xuống, bọn họ mở to hai mắt nhìn, giống như đang nhìn một vũ kịch thần kỳ.
- Lão thiên, thương thế của gia chủ có chuyển biến tốt!
- Điều này không thể nào? Vừa mới bị hơn một trăm sợi xích hàn băng đâm thủng người, cho dù là người bình thường cũng không thể đứng dậy nhanh như vậy được!
- Đầu lĩnh, ta hoa mắt sao? Người này, người này là gia chủ?
- Ai không tin ta là Trầm Phù Đồ?
Nghe các Thanh Sơn tử sĩ bàn luận, Trầm Phù Đồ cười ngạo nghễ.
Hắn đẩy Thiết hòa thượng ra, cắn răng đi từng bước một tới một ngọn núi bên cạnh…
Lúc này, hắn chỉ mặc một cái áo tơi mày đỏ tươi, một cái quần dài quân dụng Tỏa Tử Giáp, gió lạnh thổi làm tà áo màu đỏ tươi bay phấp phới, một mái tóc dài màu đỏ bay tự nhiên trong gió, lồng ngực, các vết sẹo lớn dữ tợn hiện ra trên cổ, lồng ngực, bụng, cánh tay…!
- Dương Viêm…
Giơ cánh tay phải lên, Trầm Phù Đồ hét lớn, bệnh tình sắc lửa màu hồng trong con ngươi không lưu lại chút nào!
Theo tiếng hét của hắn, lửa trong sơn cốc, nhà bếp, đèn đuốc, tất cả lửa giống như được hỏa thần gọi về, trong nháy mắt tụ lại trên quyền phải Trầm Phù Đồ.
- …Càn Khôn!
Vạn ngọn lửa hội tụ lại, chậm rãi phủ xuống thân thể Trầm Phù Đồ, rồi đột nhiên bùng lên, một quyền đánh lên mặt đá kiên cố không gì phá vỡ nổi!
Oanh long!
Đá vụn bay loạn, sơn cốc bị bao trùm trong màn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vu-toai-hu-khong/1399712/chuong-60.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.