"An tâm, an tâm đi, ta nhất định giúp ngươi tìm được Đỗ Nguyệt Nhi!"
Trầm Côn vuốt vuốt đầu mũi, ngươi nói ba cái chuyện tình cảm làm cái gì không biết, hại cái mũi của bần tăng cũng muốn chua xót theo rồi......
"Lão huynh, thời gian không còn nhiều lắm, ta thả ngươi ra trước nhé!"
Trầm Côn niệm chữ chân ngôn Linh, pháp tướng Bất Động Minh Vương cũng động theo, một tay giơ cao Trí Tuệ Kiếm, một tay phi xuất Kim Cương Khóa, khóa trụ linh hồn của Vương Kiêu lại, dùng sức kéo thoát!
Phốc, phốc, phốc......
Liên tiếp bảy tiếng kêu vang lên, giấy niêm phong trên rương đột nhiên bốc cháy, giống như là Thất Tinh Bắc Đẩu bị thiêu đốt vậy, hóa thành tro bụi!
Hài cốt của Vương Kiêu cũng bắt đầu phong hóa, trở thành bụi phấn, xáo trộn vào trong bùn đất, cùng với đất sinh dưỡng của con người không phân lẫn nhau. (phong hóa: xói mòn, thoái hóa, hóa bụi...)
"A Nguyệt, chờ ta, ta đã thoát được phong ấn của Huyết Phật, cho dù tìm khắp thiên sơn, đạp khắp vạn thủy, ta cũng sẽ gặp lại nàng......"
"Sau khi thoát vây, Vương Kiêu ngẩng đầu lên thì thào tự nói, sau đó hắn cắn chặt răng, cố nén sỉ nhục nói: "Đến lúc ta phải thực hiện lời hứa rồi, ngồi xuống, mở thất khiếu ra, chuẩn bị nghênh đón tân vũ hồn của ngươi đi!" (Thất khiếu: nghĩa là 7 lỗ: "2 mắt, 2 mũi, 2 tai, và miệng", thường là ám chỉ dành cho đàn ông. Phụ nữ thì có cửu khiếu chứ không phải thất khiếu.)
Nói xong, linh hồn của hắn đột nhiên chia ra làm 7 đạo, từ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vu-toai-hu-khong/1399673/chuong-21.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.