Người này vẫn là Trầm Côn sao?
Trong ấn tượng của các trưởng lão, một tát của Trầm Côn đánh ngã Tôn trưởng lão cũng không quá kỳ quái, dù sao hắn là Bạch Nguyên Vũ tông thượng đoạn, so với Tôn trưởng lão cao hơn một bậc!
Điểm then chốt chính là, Trầm Côn rõ ràng là một tên đỉnh cấp nhu nhược, bị mắng không dám cãi lại, chịu đòn không dám đánh trả a, một tên bất lực như thế giờ lại dám ra tay đánh người?
Trầm Côn không chỉ đánh, hắn nhìn Tôn trưởng lão loạng chòa loạng choạng muốn đứng lên, cảm thấy vẫn hơi lỗ vốn bèn tiện tay cầm một cây gậy to tổ bố dưới đất, nện thẳng xuống mặt Tôn trưởng lão, Ầm! Ầm! Ầm! Liên tục nện mười mấy phát, hơn nữa còn cứ nhè một chỗ mà đánh, vẫn là xương mũi! (Thằng này ác thiệt)
"A!" Tôn trưởng lão bưng mặt ngã xuống, nhìn bộ dáng thế kia chắc không có mười mấy ngày tĩnh dưỡng thì tuyệt đối bò không dậy nổi.
"Các lão huynh, nói chuyện đi chứ, các ngươi không nói lời nào thì giao dịch này làm sao mới tiến hành được a!"
Trầm Côn đá Tôn trưởng lão văng sang một bên, vẻ mặt vô tội trừng mắt lên: "Lẽ nào các ngươi không nhận ra ta? Được rồi, để cho giao dịch được tiến hành thuận lợi ta đành tự giới thiệu về mình một chút, ta, Trầm Côn, là người thừa thế thứ nhất Trầm tự thế gia, Bạch Nguyên Vũ tông thượng đoạn, là nghĩa tử của vị Thiết đại sư này, mặt khác bản thân mới mười sáu tuổi, nam, chưa lập gia đình, thích nhất kiếm tiền,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vu-toai-hu-khong/1399658/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.