"Đồ nhi, "hồn kinh" của ngươi tu luyện như thế nào rồi?"
Sư quét rác yên lặng mà nhìn Trầm Côn đang ngồi chồm hổm trước mặt hắn, chỉ thấy tiểu tử này ngồi xổm trên cánh cửa, cái đầu to trọc lóc bóng lưỡng, thân mặc áo cà sa, bên trong áo cà sa không ngờ lại là mặc một cái áo T-shirt in hình đầu lâu, một chiếc quần jean rách nát, càng đáng bực hơn nữa là, hắn lại còn nhét hai tay vào trong áo, miệng ngậm nửa đầu lọc điếu thuốc, tươi cười một cách nhã nhặn...
Nhìn vào cái tư thái giống như bọn tội phạm cải tạo bị nhốt vào phòng tối này, chỉ khiến cho người ta hận không thể cởi một chiếc giày rơm dính đầy cứt chó ra đập chết hắn!
"Sư phụ, trước đừng nói tới 'hồn kinh', sáng nay con ở trong tàng kinh các có thấy một quyển kinh phật tiếng Phạn, có vài chỗ không biết, ông có thể giúp con giải thích một chút được không?" Trầm Côn không có ý tứ muốn nhắc tới "hồn kinh", hắn cố ý chuyển đề tài.
"Ít nói nhảm lại, thành thật trả lời đi!" Sư quét rác cau mày.
"Ái chà chà, sư phụ, con vừa định đi đây, Trí Thanh sư bá ở Đạt Ma Đường có nhờ đồ nhi đi giúp hắn quét dọn, nếu không thì...... hôm nào chúng ta tái trò chuyện chuyện 'hồn kinh' nhé?" Trầm Côn làm ra bộ dáng như bừng tỉnh đại ngộ, mạnh tay chụp lên trán một cái, đứng dậy chuồn ra ngoài. Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL
"Đứng lại!" Lông mày trên mặt của sư quét rác nhíu lại càng lúc càng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vu-toai-hu-khong/1399653/chuong-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.