Mấy trăm con Vực hình thể cường tráng bao vây Cơ Hạo được hỗn độn khí lưu bao bọc nhiều tầng, bọn chúng kêu ‘Oa oa’, nghiến răng nghiến lợi hoặc đẩy, hoặc húc, đem hết toàn lực muốn làm Cơ Hạo rời xa long quan.
Bàn Cổ Chung phóng ra hỗn độn khí lưu không chút sứt mẻ, Cơ Hạo rất kiên định từng bước một đi tới cạnh long quan. Lực lượng của Vực tổ cũng chỉ một ít như vậy, các Vực tử Vực tôn kia thì càng thêm không cần nhắc tới, chút sức lực đó của bọn họ Cơ Hạo hoàn toàn có thể không để vào mắt.
Mấy trăm con Vực vây quanh Cơ Hạo nhảy nhót loạn, mỗi đứa gấp đến độ rống lên, nhưng bọn chúng như thế nào cũng không thể ngăn cản Cơ Hạo tới gần long quan.
Vực tổ ngây người hồi lâu, đột nhiên hổn hển gầm rú một tiếng: “Một đám phế vật vô năng, lão tổ cần đám con cháu các ngươi có ích lợi gì? Thật sự là phế vật! Ai có thể nghĩ cách xử lý tiểu tử này, lão tổ ban thưởng hắn một giọt bản mạng tinh huyết!”
Một đám Vực tử Vực tôn đỏ cả mắt lên, bọn chúng đồng thời há mồm, trong tiếng ‘Oa oa’ từng dải cát màu đỏ tím ngưng tụ thành mũi tên bắn ra, không ngừng đánh vào trên luồng khí hỗn độn Bàn Cổ Chung phóng ra phát ra tiếng nổ ‘Bốp bốp’.
Hạt cát ngưng tụ thành mũi tên không ngừng phát nổ, nổ thành một mảng lớn sương mù màu đỏ tím vờn quanh. Bàn Cổ Chung lù lù bất động, Cơ Hạo, Viên Lực đứng dưới
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vu-than-ky/2185021/chuong-1171.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.