Trụ trời cao bao nhiêu?
Vấn đề nhàm chán này, trước kia chưa ai từng hỏi, dù sao mọi người đều biết, theo trụ trời leo lên trên, xuyên qua mấy trăm tầng cương phong lưu vân các nơi hiểm yếu, có thể đi mãi hướng lên thượng cổ thiên đình.
Nhưng mọi người đều biết, truyền thuyết trụ trời là một đoạn xương cột sống của Bàn Cổ thánh nhân biến thành, cao ngất trong mây, cao không lường được.
Nửa đoạn trụ trời sụp xuống, tuy cách thật xa, bọn người Cơ Hạo đều nhìn thấy một đoạn núi toàn thân lóng lánh hào quang tươi đẹp, nó to vô cùng, không biết dài bao nhiêu nổi lên đầy trời mây tía, ma sát ra vô số lửa, gào thét hướng phía Bồ Phản đập tới.
Xa xa nhìn lại, nếu để nửa đoạn ngọn núi này tự nhiên rơi xuống, sợ là vừa lúc nện ở trên Bồ Phản.
Đế Thuấn bị dọa mắt trợn trừng, khàn giọng cả giận nói: “Ngăn nó! Ngăn nó! Ngăn nó!”
Rống liền ba tiếng ‘Ngăn nó’, Đế Thuấn mang theo mấy chục tâm phúc trọng thần bay nhanh về phía trước, muốn ngăn trở trụ trời gãy đổ.
Nhưng họ cách trụ trời còn xa mấy ngàn dặm, trụ trời tạo ra mây tía cương phong như thực chất vỗ vào trên người bọn họ, lấy tu vi của Đế Thuấn, cho dù cầm Hiên Viên kiếm, càng có vài món chí bảo Nhân Hoàng bí truyền hộ thân, hắn cũng bị chấn động tới mức miệng phun máu tươi, không thể nào tới gần trụ trời thêm nửa bước.
“Thương thiên à!” Đế Thuấn cùng một đám nhân tộc đại thần
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vu-than-ky/2184520/chuong-920.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.