Không khí phủ đệ Nghiêu Bá rất quái dị.
Thiên Địa Đại Trận đẩy ra ráng hồng trên không phủ đệ, một mảng ánh sao phạm vi mấy chục dặm trút xuống, ánh sáng sáng lạn chiếu rọi bốn phương. Các nơi trong thành thì tuyết lớn ùn ùn, tuyết lớn lông ngỗng nhẹ nhàng lả tả bay xuống, phụ trợ trong ngoài phủ đệ như hai thế giới.
Vũ Mục, Phong Hành đứng ở trên một chỗ nóc nhà, lẳng lặng lắng nghe tiếng thở hổn hển như trâu Thái Ti truyền đến.
“Dược lực không tệ!” Vũ Mục thưởng thức viên thuốc nhỏ màu đỏ hồng long lanh trong suốt trên tay, trên khuôn mặt mập mạp tràn đầy nét kinh hãi: “Mệnh Thái Ti… thật đủ khổ. Hơn một năm thời gian, phải sinh nhiều con như vậy, hắn sẽ không chết chứ?”
Phong Hành vừa hâm mộ vừa ghen tị nhìn một mảng nhà cửa đèn đuốc sáng trưng cách đó không xa: “Hắn hiện tại là Vu Vương, khí huyết tràn đầy, tinh huyết cường đại, nào dễ như vậy? Chậc chậc, nhiều cô nương như vậy, cô nương trong veo như nước, cô nương xinh xắn nhất toàn bộ lãnh địa đều bị chọn ra rồi!”
“Hâm mộ à? Ngươi muốn lưu lại chút huyết mạch sao?” Vũ Mục đột nhiên dời đề tài, nghiêng đầu nhìn Phong Hành: “Lần này, chúng ta đều có thể chết đó?”
Phong Hành trầm mặc một lúc, hơi mang một tia hiu quạnh hai tay khoanh trước ngực, hừ lạnh một tiếng nặng nề: “Không sao cả, huyết mạch chi này của ta… Tộc nhân còn nhiều… huyết mạch như vậy, kéo dài hay không, không sao cả… Ở trước khi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vu-than-ky/2183808/chuong-561.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.