Đạp không trên huyết hải, Sở Nam thỉnh thoảng gặp vài hung thú từtrong huyết hải xông ra, có con cá so với thuyền còn lớn hơn, có cá cạch so với rắn còn dài hơn, cũng có những con nhỏ như nòng nọc, nhưng bấtluận thế nào, chúng đều có một đặc điểm đó chính là huyết sắc hiện lên.
Trong biển máu có hung thú, rất bình thường, vốn cũng không có gì, thế nhưng, Sở Nam nhìn thấy những con hung thú này, phản ứng đầu tiên không phảilà sự cường đại của những con hung thú này, mà là sự tham ăn của chúng.
Sau đó, Sở Nam lại cảm thấy một cỗ cảm giác đói bụng dâng lên trong lòng,Sở Nam cũng không áp chế cảm giác đói bụng này, thuận theo tự nhiên, bắt lấy những hung thú đó, sau đó dùng lửa đốt, nướng làm thức ăn.
Huyết Hành Thiên thấy vậy, cảm thấy vô cùng kỳ quái, ngay cả Cửu Võ và ChiếnThần, còn có Huyết Lệ cũng đều động thủ, bắt lấy hung thú trên biển, lớn nhỏ đều không tha, bất kể là 5000 năm tuổi hay là năm tháng tuổi, tấtcả đều bị bắt sạch, cho dù là một con chim ngẫu nhiên bay qua cũng gặpphải tai ương.
Kiếm bổ, côn quét…
Kết quả là, Huyết HànhThiên nhìn thấy tình cảnh đến chết cũng khó quên, những hung thú có thểtích khổng lồ cũng bị nướng chín, tất cả đều tiến vào dạ dày của Sở Nam, Huyết Hành Thiên rất hoài nghi, bụng Sở Nam làm sao có thể chứa đượcnhững thức ăn này, cho dù hóa thành năng lượng thì đó cũng là số lươngtương đối khủng bố.
Một đường đi, một đường ăn.
Nửa thángsau,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vu-nghich-can-khon/1448151/chuong-1494.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.