Ngũ Quan cùng nam tử tuấn tú xông tới, nam tử tuấn tú lần nữa lấy xuấtra tấm màng da kia, hai tay khua lên, bộ dáng của hắn theo đó mà biếnđổi ngay trước mắt Sở Nam, hắn biến ra dung mạo giống hệt Tiên Nguyệt,không chỉ thế quang cảnh chung quanh cũng đại biến, vách núi biến thànhcầu nhỏ nước chảy, huyết tinh đậm đặc lại chuyển thành khói bếp lượn lờ, tràng cảnh giết chóc trước mắt lại biến thành an tĩnh hiền hoà...
Tựa huyễn, tựa như thực.
Thoạt nhìn đẹp đẽ là thế, cơ hồ Sở Nam ngay lập tức suy nghĩ tới cảnh sinhhoạt yên tĩnh lúc trước, còn có một bóng hình xinh đẹp từ bên kia câycầu dời bước đi tới, trên mặt lại là một mảnh vui vẻ, ánh mắt thâm tình, mái tóc đen như thác nước, kinh vũ phi dương, còn có tiếng ca trongtrẻo từ trong đôi môi đỏ kia truyền ra...
Cây cầu kia, dòng nướckia, khói bếp kia theo bóng dáng xinh đẹp mà tới, khiến cho cảm giác của Sở Nam càng khắc sâu ý cảnh yên bình, phảng phất như xuyên thấu qua làn da mà thấm vào huyết nhục, thậm chí lại còn thực chất hoá ở bên trong,hướng tâm tạng phủ tới, hướng đan điền, hướng đầu óc lan tới.
Trời chiều nghiêng bóng, bóng hình xinh đẹp càng tiến tới.
Sở Nam yên lặng đứng trên cầu, lại như lão nhân lúc xế chiều, bóng hìnhxinh đẹp cùng tiếng ca lại trở nên réo rắt bi thương, mái tóc đen dầnchuyển trắng, trên mặt cũng xuất hiện nếp nhăn, giống như lúc xế chiều,giống như lúc cần kề cái chết, lại cũng giống như chấp tử chi thủ (cáichết phủ xuống)!
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vu-nghich-can-khon/1447994/chuong-1337.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.