Hai người Thu Tiểu Mạch đối với tùng lâm cũng không hề lạ lẫm, phương pháp tìm kiếm nguồn nước rất có nghề, mất khoảng nửa canh giờ, cuối cùng bọn họ cũng tìm được một dòng suối nhỏ.
Trong lúc bọn Sở Nam di chuyển, Độc Vĩ Phi Nghĩ vẫn bay ong ong theo sát, lộ vẻ thập phần quỷ dị.
Mà bóng đen ở trong chỗ tối đang quan sát, lúc này trên trán cũng xuất hiện một tia hắc tuyến, trực giác mách bảo với hắn rằng mọi sự sẽ phát sinh biến hóa, không biết tên tiểu tử kia từ đâu đến, đột nhiên lại chen ngang vào, bằng không thì hắn đã sớm hoàn thành nhiệm vụ rồi.
Đến bên cạnh dòng suối, Tử Mộng Nhân nắm chặt lấy cánh tay Sở Nam, lo lắng nói:
- Đồ ngốc, ngươi không được bỏ ta lại đây.
Lúc nói những lời này, Tử Mộng Nhân bỗng nhiên nghĩ đến câu chuyện hai người đang sống bị Độc Vĩ Phi Nghĩ tấn công chỉ còn lại bộ xương trắng thì thân hình không khỏi có chút run rẩy.
- Ta sẽ không có việc gì đâu.
Sở Nam cười với Tử Mộng Nhân, sau đó hướng về phía Thiết Thương Hùng quát:
- Bảo vệ Mộng Nhân cho tốt, nếu như xảy ra chuyện gì thì ta sẽ lột tấm da gấu của ngươi.
Thiết Thương Hùng lúc này đã sợ đến mức run rẩy, chỉ có thể vội vàng gật đầu, bây giờ Thiết Thương Hùng quả thật hối hận muốn chết, đêm hôm đó lẽ ra phải rời đi, nếu vậy thì đã không gặp phải những thống khổ bây giờ, hơn nữa lúc đó nó còn tự do tự tại, nhưng bây giờ muốn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vu-nghich-can-khon/1446794/chuong-136.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.