"Vậy trước tiên cám ơn." Hoa Dũng cười cười, "Chỗ khu rừng trúc kia, mấy vị nếu không chê, mong chư vị cứ ở lại, bên ngoài rừng trúc tùy thời có người phục vụ, có nhu cầu gì cứ việc phân phó xuống." Bà chủ nói: "Đa tạ Hoa đảo chủ." Hoa Dũng quan sát Dương Khai nói: "Nếu một ngày nào đó Dương huynh nghĩ thông suốt, muốn gia nhập Song Tử đảo ta, vị trí đệ nhất đệ nhị đảo chủ Song Tử đảo nhất định để trống!" Lời này cũng không biết là chân tình hay là giả dối, Dương Khai không đáp lại. Không nói đến việc hắn cũng không có ý nhập chủ Song Tử đảo này, chuyến này hắn đến Vô Ảnh Động Thiên chính là muốn mang bà chủ rời đi, nào có tâm tư ở đây trì hoãn thời gian. Còn nữa, hắn mới đến, căn cơ bất ổn, mặc dù vợ chồng Hoa Dũng thật thối vị nhượng chức, hắn lấy đâu ra uy vọng mà phục chúng? Người khác không tìm thấy cửa ra vào Vô Ảnh Động Thiên, hắn chưa hẳn tìm không thấy. Dù sao hắn chính là bằng vào bản lãnh của mình xông vào nơi đây, không giống những người khác là trong lúc vô tình đình trệ. Yêu khí thể nội bà chủ chưa trừ, còn cần cẩn thận tĩnh dưỡng, không tiện lưu thêm, nên rất nhanh, một nhóm bốn người cáo từ rời đi. Nhìn bốn người từ từ biến mất, Hoa Dũng có chút nhẹ nhàng thở ra, bây giờ xem ra, Dương Khai cùng Lan U Nhược xác thực không có ý muốn tu hú chiếm tổ chim khách, điều này cũng làm cho hắn yên tâm không ít. Nhưng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vu-luyen-dien-phong/3734257/chuong-4346.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.