Trong khi lệnh cho người khác đi thu thập, bản thân Dương Khai cũng không nhàn rỗi, trong phạm vi thần niệm cảm giác của hắn, từng khối từng khối Nguyên Từ Thần Thạch căn bản là không có chỗ che thân. Đám người Xích Tinh cũng rất tự giác, mỗi khi tìm được một khối Nguyên Từ Thần Thạch thì liền đưa đến chỗ Dương Khai, sau đó lại quay đầu đi kiếm những khối khác. Nguyên Từ Thần Thạch ở chỗ này quả nhiên không giống như ở bên ngoài, phẩm chất cực cao, thấp nhất là tứ phẩm, đại bộ phận là ngũ phẩm. "Lục đương gia, bên này!" Quách Tử Ngôn đang ở ngoài trăm trượng bỗng nhiên hô to một tiếng, hình như có phát hiện gì đó. Dương Khai lần theo âm thanh nhìn lại, thân hình thoắt một cái liền tiến đến bên cạnh hắn. "Lục phẩm, Lục đương gia, đây tuyệt đối là lục phẩm!" Khuôn mặt Quách Tử Ngôn hiện lên một mảnh quang mang cuồng nhiệt, chỉ tay vào một khối Nguyên Từ Thần Thạch khảm nạm trên vách động, nói. Thần quang trên Nguyên Từ Thần Thạch kia gần như biến thành thực chất, không kém hơn Nguyên Từ Thần Quang xông ra khỏi địa động bao nhiêu. Dương Khai đưa tay sờ soạng, cảm thụ một phen, vuốt cằm nói: "Đúng là lục phẩm." Quách Tử Ngôn hơi thở nặng nề, gần như muốn khóc, cả đời này hắn có lu ́c nào thấy được thiên tài địa bảo phẩm chất cao như vậy đâu cơ chứ? Tuy nói Nguyên Từ Thần Quang trước đó cũng là lục phẩm, nếu như có đủ bản lãnh thì cũng có thể mượn nhờ Nguyên Từ Thần Quang kia để ngưng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vu-luyen-dien-phong/3708253/chuong-3962.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.