Ánh mắt buông xuống, nhìn chăm chú trường kiếm trong tay, Khang lão đừng không nhúc nhích. Cuồng phong cuốn lên, thiên địa đìu hiu, âm thanh bi thương truyền vào trong tai mọi người: "Tiểu huynh đệ, xin tha ta một mạng!" Lời này vừa ra, đám người liền biến sắc. Khang lão, vậy mà lại bại? Mặc dù xét theo trận chiến vừa rồi, khí thế của Dương Khai quả thực là vô cùng hung mãnh, nhưng khi chính tai nghe được câu cầu xin hắn tha thứ của Khang lão, mọi người đều cảm thấy không dám tin. Một vị Khai Thiên tam phẩm, thế mà lại thua dưới tay một tên Đế Tôn cảnh, mặc dù nơi này là Thái Khư, mặc dù nơi đây phong trấn Tiểu Càn Khôn, nhưng việc này đúng là vẫn không thể tưởng tượng nổi. Co ́thê ̉ép cho một tên Khai Thiên tam phẩm phải cúi đầu cầu xin tha thứ, điều này chứng tỏ Khang lão thậm chí không có lòng tin có thể chạy thoát khỏi tay Dương Khai. Dương Khai rõ ràng không những chiếm được thế thượng phong, mà còn có khả năng chém chết Khang lão. Đôi mắt đẹp của Nguyệt Hà run rẩy nhìn qua Dương Khai, suy nghĩ chìm nổi một trận. Cũng không biết là nàng ta nhớ ra điều gì đó mà ánh mắt lại bỗng trở nên phức tạp, đôi mắt đẹp của Trần Nguyệt đang ôm lấy nàng cũng hiện lên thần thái khác thường. Mạnh Hoành thở dài một tiếng, thấp giọng nói: "Đại trượng phu, nên làm như thế!" Trong lòng hắn tràn đầy sự hướng tới, cũng không biết đời này mình có thể đạt tới độ cao như Dương Khai được hay không, sợ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vu-luyen-dien-phong/3708221/chuong-3930.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.