Nam Hoa là núi tiên đệ nhất thiên hạ. Ngọn núi này được vây quanh bởi bờ biển Nam Hải, có con đường lên núi thênh thang trải rộng. Mà ở trên núi, gió mát thổi qua đình lớn sừng sững, ba ngọn núi chính cao tới vạn trượng, hàng năm mây mù lượn lờ. Giữa núi rừng khắp nơi đều là chim quý thú lạ, tiên thảo cỏ linh chi tùy ý dễ dàng có thể hái được, nên có mỹ danh là “Côn Luân” (nghĩa là tiêu dao tự tại).
Lúc này, trên núi Nam Hoa, mây trắng lượn lờ, ánh sáng thánh khiết kéo dài vạn trượng. Mà trên ngọn núi cao nhất Nam Hoa, nơi tam đại thần điện đứng sừng sững—— Ngọc Hư điện, Ngọc Thanh điện cùng với Truyền Công điện, ở phía trước là quảng trường nơi một loạt những vị khách quý đang tụ họp, mỗi người đều mang dáng vẻ đạo gia đạo mạo, ai cũng đều lấy lễ để kính đãi nhau.
Phái Nam Hoa là nơi đạo gia trong thiên hạ lấy làm gương mẫu chuẩn mực, mấy trăm năm qua đều giữ vững trên ngai vàng là môn phái đệ nhất thiên hạ. Mà thủ tọa của bọn họ là Hư Ngụy thượng nhân, trước đó không lâu cũng đã thành công độ kiếp, có được tiên thân. Nghe nói người ở Nam Hoa chưa xử lý xong mọi việc, nên tạm thời chưa trở về với thần vị, vẫn còn ở lại thế gian, là điềm mừng khiến cho các phái gửi thiệp tới cầu kiến, mong được vinh hạnh bái kiến thần tiên một lần.
Bọn họ đều đã tu đạo nửa đời người, cũng vẫn chưa bao giờ có cơ hội ngộ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vu-em-la-bach-cot-tinh/2023891/chuong-23.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.