BỌN KHỦNG BỐ
Hannibal ngồi ở bàn làm việc trong xe lán bộ tham mưu nhìn hai lính của mình. Bây giờ là sau bữa ăn trưa. Thám tử trưởng vừa mới kể lại cho hai bạn nghe cuộc nói chuyện với Graziella Montoya.
- Ta hãy thử tạm giả thiết rằng người mù ăn xin là phụ nữ, Hannibal nói.
Bob suy nghĩ, xem xét khả năng này thật kỹ. Rồi cậu lắc đầu.
- Không, Bob tuyên bố. Mình không nghĩ vậy.
- Nhưng cũng có thể chứ? Graziella là chuyên gia hóa trang và có vẻ rất thân với bác Bonell. Biết đâu, chính chị ấy là mối liên quan giữa ông ăn xin, bọn cướp ngân hàng và nhóm Denicola?
- Chị ấy không thể là người ăn xin được, Bob nói. Ông ấy có ria. Mình đứng sát cạnh ông ấy ở trạm xe buýt, mình nhìn thấy ông ấy rất rõ. Ông ấy có lông trong lỗ mũi và trên má, như thể không cạo râu hai ngày. Bộ cậu nghĩ có thể hoá trang đến hoàn hảo như thế sao?
- Hừm! Hannibal kêu. Dù sao, cô gái này đã có thể moi thông tin từ bác Bonell để sau đó chuyển cho bọn cướp. Có thể ông mù thuộc băng cướp, còn vết thẹo...
- Đó là vết thẹo giả, Bob ngắt lời.
- Thế à? Hannibal mỉm cười nói. Cậu đã tìm được gì ở thư viện hả?
- Nghe đây!
Bob mở một phong bì to trong tay, lấy ra nhiều bản sao của các bài báo từ sách và tạp chí.
- Mesa d Oro, Bob bắt đầu nói, là một nước thú vị lắm. Không rộng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vu-bi-an-nguoi-mu-an-xin-co-vet-theo/3098754/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.