Toàn bộ khối Lâu Đài Kinh Hoàng dựng sững trong màn đêm. Không có trăng. Chỉ có vài ngôi sao đâm thủng bóng đêm đang bao quanh Peter và Hannibal.
- Đêm rồi - Hannibal nói. Vào thôi.
Peter nắm chặt hơn cái đèn pin vừa mới mua, mạnh hơn cái bỏ lại thư viện, trên kia.
Hai cậu bước lên cái bực thềm dẫn lên sân hiên và băng qua hết sân. Hannibal đi còn hơi khập khiễng do chân còn đau và còn băng. Bên cạnh 2 cậu, l con thú, hoảng sợ vì nghe tiếng người bước vang dội trong đêm, phóng ra khỏi chỗ ẩn náo của nó.
-Tên này hiểu, nó bỏ đi - Peter bình luận.
Hannibal không trả lời. Cậu kéo tay cầm lên cửa. Cửa không mở.
- Peter ơi, giúp mình với. Có cái gì bị kẹt.
Đến lượt mình, Peter nắm lấy tay cầm to bằng đồng. Tay cầm rớt ra ngay và nằm lại trong tay cậu. Hai thám tử ngã ngửa ra phía sau.
- Cậu đè mình!- Peter thở hổn hển. Cậu xê ra nếu không mình bị nghẹt thở mất.
Hannibal to tướng lăn sang 1 bên, Peter ngồi dậy và sờ nắn thân thể :
- Không bị gãy gì cả - cậu thông báo.
Trong lúc đó, Hannibal đang xem xét tay cầm bằng đèn pin.
- Nhìn này - cậu nói. Đai ốc giữ chặt tay cầm bị mở lỏng.
- Có gì đâu - Peter lầm bầm. Mười ngày nay bọn mình không ngừng quay cái tay cầm này. Chắc chân vít bị mòn rồi.
- Hừm! - Hannibal nói. Mình, thì tự hỏi không biết đai ốc có cố tình bị xiết lỏng ra không.
- Ai lại bài ra trò
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vu-bi-an-lau-dai-kinh-hoang/119976/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.