- Cậu nghe không? - Peter la lên. Con ma bảo ta cút đi. Không lẽ cậu bắt nó phải nói lại lần nữa.
Hannibal nắm lấy tay bạn:
- Khoan đã!
Thế là giọng nói lập lại: "Khoan đã!"
- Đúng y như mình nghĩ: tiếng vang, - Hannibal nói khẽ. Cậu có thấy là căn phòng này rất cao và lại hình tròn nữa. Tường tròn phản chiếu lại âm thanh. Phòng này đã được ông Terrill xây với mục địch ấy. Nó tên là phòng Tiếng Vang.
- Mình nói đùa, - Peter trả lời và nghe giọng nói của phòng Tiếng Vang nói theo. Ngay từ đầu mình đã biết đó là tiếng vang.
Và để chứng tỏ, cậu phá lên cười.
Ngay tức khắc căn phòng vang đầy tiếng cười kỳ lạ. Ha, ha, ha, ha! Hô, hô, hô, hô! Dường như chính các bức tường cũng cười. Sự hoà âm kết thức bằng tiếng khúc khích siêu hạ giới.
- Mình đã phát động nên tất cả cái đó à? - Peter thì thầm.
- Đúng. Nhưng mình van cậu, cậu đừng làm nữa.
- Có đổi lấy tất cả vàng trên thế giới mình cũng không làm nữa.
- Đi hướng này. Ta có thể yên tâm nói chuyện.
Hannibal kéo bạn sang 1 bên:
- Tiếng vang chỉ trả lời nếu ta đứng đúng ngay chính giữa phòng. Mình định kiểm tra xem hiện tượng này có thể là nguồn gốc của các biểu hiện kỳ lạ mà các nhà quan sát nêu hay không.
- Đáng lẽ cậu phải báo trước cho mình.
- Thì đáng lẽ cậu phải chăm chú đọc các ghi chép của Bob, ở đó nói rất rõ về phòng Tiếng Vang.
- Mình đọc kỹ nhất
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vu-bi-an-lau-dai-kinh-hoang/119967/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.