IM LẶNG, ĐANG QUAY PHIM!
Hannibal đọc hết bức thông điệp rùng rợn rồi chuyển cho Peter. Có một hồi im lặng. Cả ba vừa cảm thấy ngạc nhiên vừa khiếp sợ.
Cuối cùng Hannibal quyết định lấy thêm hai bánh may mắn. Cũng đều có bức thông điệp y như vậy.
Bob đẩy hộp cơm chiên ra.
- Hết ăn nổi!
Peter nhấc máy điện thoai.
- Cậu gọi cho ai? - Hannibal hỏi.
- Nhà hàng Sun Yee. Để biết ai đã làm chuyện ấy.
- Sáng kiến hay. - Bob nói.
- Không cần! - Hannibal kêu.
- Tại sao?
- Bởi vì mình biết chuyện gì đã xảy ra. - Hannibal trả lời chậm rãi.
Nhưng cậu không nói gì hơn.
- Sao? - Peter nóng lòng hỏi - Cậu có chịu nói không?
- Thì... - Hannibal bắt đầu nói như bi bắt buộc - mình nghĩ rằng một hầu bàn đã nhét các bức thông điệp vào. Và có lẽ anh ta làm thế vì có kẻ trả năm đô-la cho trò đùa nhỏ này.
- Tai sao cậu lại nghĩ thế? - Bob hỏi.
- Đúng như thế! Cậu cứ tin mình.
- Dĩ nhiên là bọn mình tin cậu. - Bob nói - Chính vì...
- … vì bọn mình quá biết cậu, - Peter nói tiếp - nên bọn mình đoán ra khi cậu đang giấu bọn mình một điều gì đó.
- Thôi... Được rồi... Đượcc rồi... Mình biết cái mẹo bánh may mắn vì chính mình đã từng làm như thế. Tất nhiên là để đùa thôi!
- A! Hiểu lồi! - Bob trêu - Hóa ra chính vì lý do này mà cậu luôn bốc trúng nhưng bức thông điệp đại loại như “Anh là một thủ lĩnh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vu-bi-an-con-ga-doi-vuong-mien/106073/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.