Bàn tay đang cầm củ khoai nướng của anh Đen bất giác run lên làm rơi luôn củ khoai xuống nền đất.
- Lão Duyệt à, có cần phải nhắc tới hai chữ báo thù không?
Vừa nói, anh Đen vừa mếu máo nhặt củ khoai lên thôi phù phù khổ sở.
- Thiệt là nghĩ tới thôi là gai óc nổi đầy ngay.
- Gì mà gai óc nổi đầy?
Lão Duyệt cười nhạt.
- Không phải con Lành đã không bị con cọp tinh đó hại sao? Rồi Trịnh đại nhân cũng đã nói rồi đó, nó chỉ hại những người có dính dáng với Nguyễn đại nhân thôi.
- Nhưng nếu nó không tìm được người nhà họ Nguyễn hoặc đã hại hết người nhà họ Nguyễn rồi thì sao?
Câu nói vừa thoát ra khỏi cổ họng thì anh Đen đã nhanh như cắt nhận được cái gõ mạnh trên đỉnh đầu. Lão Duyệt sau khi dạy dỗ xong anh Đen thì đã trở lại với chén cơm của mình.
- Phủi phui cái mồm bây nha. Gì hại hết người nhà họ Nguyễn? Bộ bây muốn trù cho đại nhân, hai cậu và cả bà Ba gặp chuyện không?
- Con không có ý đó đâu lão Duyệt. Nhưng cái thứ đó là cọp tinh, còn mấy lính tuần kia là người đó.
Vừa nói anh Đen vừa len lén ngẩng đầu nhìn những gã lính tuần đang đứng kín ở sân nhà. Và người đang nhìn mấy tên lính đó không chỉ có mình anh Đen, Nguyễn đại nhân cũng đang nhìn và trong đáy mắt của gã đàn ông ấy từ lúc nào đã hiện lên sự lo lắng.
- Sao
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vu-an-cop-tinh/3387989/chuong-31.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.