Ở Nguyễn gia trang.
Nguyễn đại nhân Nguyễn Văn Bình đứng chắp tay sau lưng rồi trông ra bậu trời đỏ ối trước mặt, mà bất giác buông tiếng thở dài. Thiên hạ nói đúng ai nấy bon chen cho lắm rồi cũng phải bước vào giai đoạn xế chiều.
Cái giai đoạn mà tay chân rệu rã đến độ chỉ muốn lấy cái danh cái lợi khi xưa mà đánh đổi. Nhưng nào có được. Nhìn ra cây cỏ đang dần bị màn đêm nuốt chửng, Nguyễn đại nhân nói vọng vào trong nhà.
- Bà vú đâu, rồi con Lành nữa ra coi thắp đèn lên đi chớ. Để nhà cửa tối đui tối mù vầy mà được hả?
Tiếng gọi của Nguyễn đại nhân vừa dứt thì từ phía nhà dưới lập tức có tiếng bước chân. Người đang chạy lên trước là anh Đen, một người làm của Nguyễn gia trang. Vừa chạy ra tới nơi, anh Đen đã vội cúi rạp người.
- Dạ thưa đại nhân cho gọi ạ!
- Thắp đèn! Thắp đèn lên! Mà sao nhà lại chỉ có mình bây thế hả? Bà vú đâu? Con Lành đâu? Ta nuôi ăn nuôi ở mấy đứa tụi bây để giờ có mỗi chuyện thắp đèn thôi mà phải để ta gào thét là sao?
Cúi đầu sâu đến độ sắp cắm hẳn xuống đất, thái độ kinh sợ của anh Đen khiến cơn tam bành của Nguyễn đại nhan dần dần lắng xuống. Nhưng với bản chất của một kẻ đã từng đứng đầu cả Dinh Bình Hòa. Nguyễn đại nhân đâu dễ dàng bỏ qua cho việc trễ nãi của bọn người làm. Nguyễn đại nhân cất giọng trách mắng:
- Đúng là
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vu-an-cop-tinh/3387962/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.