Nắng tháng 4 đổ lửa, nhưng lại chẳng e dè mà rọi thẳng xuống mái đầu đã ướt đẫm mồ hôi của Diệp Thảo. Cô gái trẻ nhắm không cố được nữa nên đã vội tấp vào một gốc cây ven đường mà nghỉ mệt.
Nón lá được tháo xuống. Diệp Thảo cũng lấy ngay nó để làm quạt.
Từng đợt gió được tạo ra từ những cái phe phẩy của cái nón lá giúp cô gái trẻ phần nào bớt đi cái ngột ngạt nóng bức.
Nắng chi mà nắng dữ vậy không biết. Nắng từ độ Tết đến giờ rồi còn gì. Đồng ruộng khô cháy. Mùa màng cũng vì thế mà đói kém hẳn. Nhớ cảnh chum gạo trong góc bếp chỉ còn non nửa đấu mà Diệp Thảo buông ra một tiếng thở dài.
Lần tìm trong túi vải ống nứa đựng nước, cô gái trẻ ngây người, rồi sau đó là chuyển sang trạng thái bất lực khi ống nứa đã trống không từ khi nào. Đúng vậy. Chuyện quan trọng như thế mà nàng cũng quên được kia đó.
Nước trong ống nứa khi nãy bước xuống xe ngựa nàng đã cho hai mẹ con nhà kia uống. Nhìn họ ngửa cổ tu cạn những giọt nước cuối cùng trong ống mà Diệp Thảo suýt chút nữa bật khóc.
Nhưng may sao nàng đã không khóc. Đứng lặng nhìn theo bóng lưng gầy nhom của người mẹ trẻ và đứa bé, nàng biết họ cũng rất khát nên mới uống sạch nước như vậy. Rồi thì nàng nhủ thầm là nhà của Nguyễn đại nhân cũng gần thôi. Chịu khó nhịn khát một chút rồi đến đó uống bù cũng được.
Nhưng chẳng ngờ đoạn đường đi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vu-an-cop-tinh/3387959/chuong-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.