Bar Thiên Hà.
Thế Khang đang ngồi trên ghế massage cạnh quầy bar, miệng phì phò khói thuốc, người lắc lư theo tiếng nhạc xập xình.
Một người đàn ông râu quai nón, người đầy xăm trổ đi tới, đưa cho anh một bao thư:" Đây là phần của anh, tụi nó chia nhau hết rồi."
Thế Khang cầm bao thư mở ra xem, mi tâm nhíu lại, sau đó đưa mắt nhìn người đàn ông:" Chỉ có nhiu đây thôi sao?"
"Đợt này lót đường nhiều, ruồi nhặng nhiều, càng ngày càng khó, mong anh thông cảm."
"Tao thấy cái trò buôn nước bọt này chán quá rồi, chi bằng tìm cái khác xoay sở cũng nên đó!" Thế Khẳng rít một hơi thuốc rồi mở miệng nói.
"Thời buổi này trăm thằng bán, vạn thằng mua, khó khăn lắm, anh có kế gì hay, cho thằng em này theo làm với".
"Mày để từ từ tao tính đã. Má tức thiệt! Ngay lúc gặp khó khăn như vầy, *** thấy thằng nào giúp đỡ hết." Sắc mặt Thế Khang âm trầm.
................
Thúy Liễu ngồi mà lòng thấp thỏm không yên. Ông Hiền ở bên trong nói chuyện với bà Kim Dung đã hơn một giờ đồng hồ vẫn chưa thấy ra. Suy nghĩ tới lui, cuối cùng cô quyết định lấy điện thoại ra bấm số gọi cho Thế Khang, cô không thể tiếp tục ở đây chịu trận. Cái lão già kia thế nào cũng giở trò đạo đức ra mà dạy bảo cô cho xem.
Điện thoại đổ vài hồi chuông thì bên kia đầu dây có người bắt máy.
"Alo!"
"Anh hả? Qua đây đón em liền đi, em chịu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vong-xoay-tinh-yeu/2637534/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.