"Dạ con chào bác ạ!"
Lòng bà Thanh rối như tơ vò, thấy bóng dáng Thu Phương đi vào thì hai mắt sáng rỡ, bà bước tới nắm tay cô:" Thu Phương mới tới hả con, hôm nay con xinh hơn mọi ngày đó nha, thằng Minh mà thấy chắc nó sẽ thích lắm."
Hôm nay Thu Phương mặc chiếc váy cổ yếm màu đỏ đô, thân váy bó sát dài gần nửa gối, dáng cô cao gầy nên nhìn rất nữ tính, cổ khoét vừa vặn chứ không quá sâu nên chỉ ẩn hiện một khe nhỏ ở giữa đồi núi, nhìn càng cuốn hút.
"Dạ bác cứ chọc con!" Thu Phương vừa nghe nhắc tới Thiên Minh thì mặc đỏ tim đập rộn ràng:"Ủa mà anh Thiên Minh đâu rồi hả bác?"
"Nó mới về tới nhà, đang tắm ở trên lầu, chắc cũng sắp xuống rồi. Con có muốn đi lên tìm nó không?"
"Dạ thôi bác, con ngồi ở phòng khách là được rồi ạ!" Thu Phương mặc dù rất thích Thiên Minh nhưng dù sao cô cũng là một người có học thức lại thông minh, cô biết bản thân không nên quá tùy tiện.
Bà Thanh càng nghe Thu Phương nói thì càng cảm thấy hài lòng, thông minh, khéo léo nhưng không đánh mất vẻ thanh cao, như vậy mới xứng với con trai tài hoa của bà.
"Tốt, vậy con ngồi đây trò chuyện với bác. Bác mong hôm nay mà nó có tình cảm với con thì tốt quá. Hi vọng vẫn còn kịp."
"Dạ sao bác lại nói vậy ạ?"
Bà Thanh biết mình nói hớ vội chữa lại:" À! Vì hôm nay là ngày tốt, bác cũng muốn mọi chuyện
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vong-xoay-tinh-yeu/2637524/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.