Khoảng ba mươi phút sau, bà Kim dắt Thúy Liễu đi xuống, cô mặc một sét vest ngắn màu xanh dương, tóc đem dài cột thành hai chùm trong như đứa trẻ, đôi mắt to sáng ngời, sóng mũi cao thẳng, đôi môi đỏ mọng trong rất dễ thương, tay cầm một chiếc bóp đầm của mấy cháu mẫu giáo.
Thiên Minh cười thầm trong lòng, đứng dậy chào bà Kim rồi dắt Nhã Lam ra ngoài. Hai người đi rồi bà Kim lo lắng không thôi, không biết Nhã Lam có để lộ sơ hở gì không, bà dặn dò Nhã Lam là phải giả điên giả dại, quậy phá tưng bừng cho Thiên Minh thấy ngán ngẩm mà tự nguyện hủy hôn.
Nhưng lần này bà ta đã tính toán sai rồi, Thiên Minh là ai cơ chứ, trí tuệ siêu đẳng của anh dễ bị mấy trò trẻ con của bà qua mặt hay sao. Thật ra ngay từ lúc đầu gặp Nhã Lam là anh đã biết cô không hề điên dại gì rồi, chẳng qua là anh muốn góp vui với mẹ con họ một chút, để xem họ diễn xuất như thế nào mà thôi.
Thiên Minh đưa Nhã Lam đi trung tâm thương mại, suốt đoạn đường ngồi xe, cô không nói một lời, mắt nhìn chăm chăm ra cửa sổ xe, hay tay bấu chặt vào nhau, có trời mới biết cô đang sợ hãi như thế nào.
Ngay từ đầu cô đã không đồng ý đóng giả Thúy Liễu để lừa gạt Thiên Minh, nhưng bà Kim hết hăm he rồi lại khóc lóc kể lể, dùng ơn nghĩa cưu mang để ép buộc cô, bắt cô phải đồng ý trộm long tráo phụng.
Từ lúc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vong-xoay-tinh-yeu/2637501/chuong-21.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.