Chị Cam vừa chườm đá cho Nhã Lam vừa khóc, nước mắt nước mũi tèm lem, bộ dáng chật vật trông rất buồn cười, Nhã Lam trêu cô.
"Hình như người nên khóc là cô bé lọ lem mới đúng, cớ sao bây giờ lại đổi thành bà Tiên chứ. Chị nhìn gương xem mình khóc thành bộ dáng gì rồi." Nhã lam vừa nói vừa lấy tay lau nước mắt lăn trên má chị Cam.
"Em còn nói nữa, có ai như em không? Bị người ta chèn ép ngược đãi như thế mà không một lần phản kháng, em nghĩ em làm vậy là cao thượng lắm sao? Em là nữ chính ngôn tình hả? Ngu ngốc muốn chết!" Chị Cam vừa thương vừa tức.
Nhã Lam cười khổ, cô cũng chán ghét bản thân mình, nhưng cô thì làm được gì đây, vận mệnh của mình đã từ lâu không do mình quyết định nữa rồi.
"Ui, đau....!"
"Chị xin lỗi, chị mạnh tay hả? Cũng may không sưng nhiều, chứ không chiều nay cậu Thiên Minh mà thấy thì đau lòng lắm."
Nghĩ đến Thiên Minh, khoé môi Nhã Lam khẽ động nhẹ, một chút ấm áp len lỏi vào cõi lòng lạnh giá của cô.
Chị Cam tinh ý nhận thấy sự khác thường của cô, không bỏ qua cơ hội tám chuyện:" Khai thật cho chị biết, em...có tình cảm với cậu Thiên Minh đúng không?"
Nhã Lam không trả lời câu hỏi của chị Cam, ánh mắt mông lung như suy nghĩ, mà cũng như lo sợ một điều gì đó:" Chị, có phải em đã sai rồi không? Em không nên có suy nghĩ vượt quá bổn phận của mình như thế?"
"Em
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vong-xoay-tinh-yeu/2637483/chuong-29.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.