Còn khoảng vài mét nữa là tới nhà thì Thiên Minh nhíu mày khi thấy một thân ảnh bé nhỏ quen thuộc ngồi co mình trước cửa, trên tay còn cầm một bịch gì đó, Thiên Minh phóng như bay tới cổng nhà, bước vội xuống xe đỡ lấy cô.
"Sao em lại ở đây?"
Vì cũng hơn 9 giờ, mặt trời đã lên cao, những tia nắng bắt đầu gay gắt, gương mặt vốn trắng trẻo của Nhã Lam cũng trở nên đỏ hồng cho thấy cô đã ngồi ở đây rất lâu.
"Em..em gọi cho anh không được nên hơi lo lắng. Em định tới nấu bữa sáng cho anh rồi về. Nhưng anh không có ở nhà."
"Vậy nên em ngồi đây chờ là để nấu bữa sáng cho anh sao?"
Nhã Lam gật nhẹ đầu. Thực ra cả đêm qua cô trằn trọc không ngủ được, suy nghĩ rất nhiều chuyện, cô vốn muốn điện thoại cho anh nhưng thuê bao không liên lạc được. Vì lo lắng anh có chuyện gì nên xin phép bà Kim đi ra ngoài gặp anh, sau đó ghé chợ mua ít đồ tới nấu súp cho anh, sẵn xin lỗi chuyện tối qua, cũng như hỏi anh những thắc mắc trong lòng mình.
Nhưng ai ngờ tới nơi thì anh không có ở nhà, điện thoại không gọi được, cô cũng không có chìa khoá nhà của anh, xe ôm chở cô tới cũng đã chạy đi rồi, Nhã Lam chỉ còn cách ngồi ở đây chờ anh mà thôi, chờ một cái là hơn một giờ đồng hồ.
Thiên Minh vừa cảm động vừa xót xa ôm chầm lấy cô vào lòng.
"Anh xin lỗi, xin lỗi em. Điện thoại
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vong-xoay-tinh-yeu/2637460/chuong-40.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.