Buổi sáng, trời xanh mây trắng.
Dù mặt trời đã lên cao, Trà My vẫn lười biếng nằm ườn trên giường. Cô có thể làm gì được khi mà chân đã bị bong gân? So với việc nhảy lò cò đi khắp nhà thì nằm yên đây tốt hơn nhiều. Vả lại, cô đã bảo vệ xong luận văn ra trường, giờ là lúc nghỉ ngơi.
Trà My cũng không ngủ nướng được lâu hơn, có lẽ ý trời hoặc vì chịu thua nỗi tương tư mà Khải - anh bạn trai đang đi công tác ở nước ngoài gọi điện về. Trà My chộp lấy điện thoại ngay khi nó vừa reo nhưng cô chợt khựng lại, đợi đến hồi chuông thứ ba mới nghe. Cô phải tỏ ra có giá chứ!
"Em nghe đây? Sao thế anh?"
Ở đầu dây bên kia, người đàn ông trẻ tuổi bật cười vờ trách:
"Này người đẹp, người yêu gọi cho nhau thì có thể vì chuyện gì? Ai là người hứa tối hôm qua sẽ gọi điện cho anh? Anh đi bàn công việc về đến tối muộn mà vẫn cố thức chờ em đó biết không?"
Quen nhau đã ba năm, Khải phần nào hiểu được tính cách bạn gái, rõ là cũng nhớ anh nhưng cứ phải làm giá. Tối qua đợi mãi mà Trà My không gọi, anh rất lo lắng, thấy cũng trễ muốn gọi lại sợ làm phiền nên thôi giờ thì coi như yên tâm rồi.
Bị bạn trai hỏi tội, Trà My biết mình có lỗi, ngượng ngùng nhận sai:
"Em xin lỗi! Em đã muốn thế đâu, chỉ tại hôm qua gặp chuyện xui xẻo, tối về em loay hoay một chút, ngủ quên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vong-xoay-hao-mon/2622240/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.