Buổi tiệc kéo dài đến tận một giờ sáng mới kết thúc. Ông Tuấn uống không ít, tuy mặt tỉnh bơ nhưng đi đường bắt đầu xiêu vẹo. Trà My cùng tài xế cẩn thận dìu ông ta lên xe. Khi ông Tuấn yên ổn ngồi ở băng ghế sau thì trán Trà My đã lấm tấm mồ hôi, cơ thể ông ấy to gấp đôi cô mà.
Mí mắt nặng trĩu, Trà My kín đáo lấy tay che miệng ngáp một cái. Cô cố gắng mở to mắt nhưng kết quả vẫn không chống lại cơn buồn ngủ. Khi Trà My sắp ngủ gật thì người bên cạnh bỗng dưng lên tiếng, cô sựt tỉnh ngay.
"Hồi nãy giữa chừng con đi đâu mất vậy? Bác Hai không thấy!", ông Tuấn vẫn nhắm nghiền mắt, ngả người dựa vào ghế. Giọng điệu ông ta không chỗ nào giống một kẻ say rượu, xem ra chân nam đá chân chiêu chỉ là giả vờ.
Trà My không ngờ ông Tuấn sẽ phát hiện mình vắng mặt. Cô chỉ rời đi có năm, mười phút, trong khi ông ấy bị bao người vây quanh mời rượu. Đã thủ sẵn lý do từ trước, Trà My bình thản trả lời:
"Dạ con uống hơi nhiều cho nên vào nhà vệ sinh một lát!"
"Hóa ra là vậy à?", ông Tuấn chậm rãi mở mắt, chăm chú nhìn Trà My. Ông ta không ngốc để tin cái lý do nhảm nhí này, tuy nhiên cũng sẽ chẳng vạch trần. Một người bác tốt phải cư xử hiền hòa và ấm áp với cháu gái.
"Bác hình như có thấy bạn trai con, cậu ta cũng làm việc ở tập đoàn nhà mình thì phải!"
Trà My
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vong-xoay-hao-mon/2622226/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.