Buổi sáng, khi Tú vẫn còn vùi mình trong chăn êm nệm ấm thì bất chợt bị tiếng gõ cửa quấy nhiễu. Anh ta nghe thấy nhưng lại lờ đi ngủ tiếp, miệng lẩm bẩm chửi. Đừng để anh ta biết là ai, không thì người đó chết chắc.
Nếu là người làm trong nhà thì ắt hẳn người đó xui xẻo nhưng ở đây là ông Tuấn, vậy nên đổi ngược lại Tú gặp xui. Ông Tuấn đang ăn sáng dưới nhà, mọi thứ đều y như ngày thường cho tới khi nhìn thấy nội dung trên tờ báo. Đêm qua xảy ra hỏa hoạn ở gần khu đất chuẩn bị ây dựng khu chung cư Bình Điền, người ngoài không biết rõ ngọn nguồn chứ ông thì đã quá quen. Ngay sau đó là vài ba cuộc điện thoại đến từ các quan chức làm ông mất hết khẩu vị.
Cầm theo tờ báo lội lên ba tầng lầu tìm đầu sỏ gây chuyện. Vừa mệt vừa tức đứng gõ cửa như đấm mà người bên trong không thèm mở cửa, ông Tuấn càng tức thêm. Sai người giúp việc mang đến chìa khóa dự phòng, ông mở tung cửa phòng, ném tờ báo mạnh hết cỡ vào mặt con trai.
"Mày còn ngủ được à thằng trời đánh?"
Tú vội bịt tai lại, bằng không anh ta sợ mình sẽ sớm điếc. Mặt bị đập mạnh vào, nháy mắt tỉnh cả ngủ. Tú vò đầu cau có:
"Ba làm gì vậy? Con có làm cái gì đâu, con đang ngủ mà!"
Tú vẫn chưa biết bản thân đã gây ra họa, anh ta cho rằng ba mình lại lên cơn. Thỉnh thoảng ông ấy hay mắng anh vô cớ để trút
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vong-xoay-hao-mon/2622213/chuong-22.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.